Hợp đồng và thực hiện hợp đồng nhập khẩu tại công ty CPC.1


Lời mở đầu

Hợp đồng xuất nhập khẩu là vấn đề tuy “ cũ “ song vẫn còn là một vấn đề nóng hổi. Cũ vì ai cũng hiểu biết  về tầm quan trọng,   vai trò và vị trí của nó trong hoạt động xuất nhập khẩu. Mới vì nội dung của nó rất đa dạng,   diễn tiến,   và những kinh nghiệm được rút ra từ việc ký kết và thực hiện hợp đồng là rất phong phú.

Một hợp đồng có thể coi là khởi đầu của một phi vụ kinh doanh và nó cũng là yếu tố quyết định đến các hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp sau này. Sở dĩ như vậy là vì trong hợp đồng thể hiện sự cam kết ràng buộc rất chặt chẽ về đối tượng hợp đồng,   quyền và nghĩa vụ mỗi bên. Trong một thời điểm doianh nghiệp thường phải ký kết và thực hiện nhiều hợp đồng,   do đó vấn đề nội dung thoả thuận trong hợp đồng và vấn đề thực hiện những nội dung đó đòi hỏi phải có sự sắp xếp và quản lý một cách có hiệu quả.

Vấn đề ký kết và thực hiện hợp đồng tưởng chừng như đơn giản song trong thực tế do quy mô của tưngf công ty,   các tiềm lực của công ty,   vấn đề thị trường,   mùa vụ… đều ảnh hưởng rất lớn đến tiến trình thực hiện hợp đồng. Vởy làm sao để có thể ký kết được nhiều hợp đồng,   thực hiện có hiệu quả các hợp đồng đó,   kiểm soát được tiến trình thực hiện từng hợp đồng là vấn đề lớn vẫn còn bỏ ngỏ.

Nhận thức được tầm quan trọng của ký kết và thực hiện hợp đồng trong hoạt động kinh doanh nói chung và hoạt động nhập khẩu nghành dược nói riêng,   trên cơ sở những hoạt động thực tế trong thời gian thực tập tại công ty dược phẩm trung ương 1(Central Pharmaceutical Company No 1-CPC.1),   cùng với sự hướng dẫn tận tình của thầy giáo,   Thạc sỹ Trần Van Hoè,   cùng các cô,   các chú,   các anh chị cán bộ công nhân viên ở công ty,   tôi đã chọn đề tài “Hợp đồng và thực hiện hợp đồng nhập khẩu tại công ty CPC.1” làm báo cáo thực tập tốt nghiệp.

Mục đích chính của báo cáo này là:

¨    Tập trung nghiên cứu một cách có hệ thống những vấn đề về hợp đồng và thực hiện hợp đồng nhập khẩu.

¨    Tìm hiểu thực trạng quản lý về ký kết vàthực hiện hợp đồngnhập khẩu tại công ty CPC.1.

¨    Đề xuất một số kiến nghị nhằm góp phần nâng cao hiệu quả ký kết và thực hiện hợp đồng nhập khẩu tại công ty.

Để nghiên cứu tôi có sử dụng phương pháp duy vật biện chứng của chủ nghĩa Mác-Lênin,   tư tưởng Hồ Chí Minh,   và một số phương pháp khác như phân tích,   tổng hợp,   diễn giải,   quy nạp,   so sánh…

Sau đây là kết cấu báo cáo thực tập tốt nghiệp:

à chương1: Hợp đồng nhập khẩu và tổ chức thực hiện hợp đồng nhập khẩu

à chương 2: thực trạng vấn đề ký kết và thực hiện hợp đồng nhập khẩu tại công ty CPC.1

à chương 3: một số giải pháp tăng hiệu quả ký kết và thực hiện hợp đồng nhập khẩu

Mặc dù có nhiều cố gắng song do năng lực,   thời gian và thông tin có hạnnên chắc chắn sẽ không tránh khỏi những thiếu sót nhất định. Do vậy tôi mong các thầy cô giáo,   các cô chú,   anh chị ở công ty CPC1 cùng các độc giả lượng thứ và có ý kiến đóng góp để bài viết được hoàn thiện hơn.

Tôi xin chân thành cảm ơn !

Hà Nội,   ngày 15 tháng 5 năm 2000

Sinh viên thực hiện:

phạm ngọc vinh

Phần 1 hợp đồng nhập khẩu và tổ chức thực hiện hợp đồng nhập khẩu

I. hợp đồng nhập khẩu và các nội dung hợp đồng nhập khẩu

1. khái quát về hợp đồng nhập khẩu

a. Một số khái niệm 

Hợp đồng mua bán ngoại thương ra đời cùng với sự hình thành và phát triển của thương mại quốc tế. Bản chất cuả nó là hợp đồng mua bán nói chung,   nhưng được diễn ra trên một phạm vi địa lý rộng lớn thống nhất về ý trí giữa các bên trong quan hệ mua bán hàng hoá.

Theo công ước Viên 1980 thì hợp đồng mua bán ngoại thương còn gọi là hợp đồng xuất nhập khẩu,   hợp đồng mua bán quốc tế là sự thoả thuận giữa các đương sự có trụ sở kinh doanh ở các nước khác nhau,   theo đó một bên gọi là bên xuất khẩu ( bên bán) có nghĩa vụ chuyển vào quyền sở hữu của một bên khác gọi là bên nhập khẩu ( bên mua ). Một tài sản nhất định,   gọi là hàng hoá; bên nhập khẩu có nghĩa vụ nhận hàng và trả tiền hàng.

Điều cốt lõi của hợp đồng nhập khẩu là sự thoả thuận giữa các bên ký kết. Nếu không có sự “ thuận mua vừa bán” thì không có mua bán,   không có hợp đồng. Hình thức của sự thoả thuận cũnglà hình thức của hợp đồng. Thoả thuận viết làm nên hợp đồng văn bản .ở nước ta  hình thức duy nhất hợp pháp đối với hợp đồng nhập khẩu là văn bản. Hợp đồng văn bản la bản hợp đồng có chữ ký của hai bên mua bán,   thư từ,   hoặc điện tín,   điện chữ(fax) trao đổi giữa các bên như bản chào hàng,   chấp nhận chào hàng và xác nhận đơn đặt hàng.

b. Các thành phần trong hợp đồng nhập khẩu

–         Chủ thể tham gia ký kết hợp đồng nhập khẩu (thương nhân): là các bên có trụ sở thương mại ở các nước khác nhau. Các bên tham gia ký kết phải là những thực thể có đủ tư cách pháp lý. Dù là pháp nhân hay tự nhiên nhân,   họ đều phải được phép trực tiệp xuất nhập khẩu.

       Theo quan điểm của Việt nam,   điều 80 luật thương mại “ hợp đồng mua bán hàng hoá với thương nhân nước ngoài là hợp đồng mua bán được ký kết giữa một bên là thương nhân Việt Nam và một bên là thương nhân nước ngoài “ .Tại điều 5 khoản 6 cũng quy định : “ thương nhân được hiểu là các cá nhân,    pháp nhân,   hộ gia đình có đăng ký kinh doanh hoạt động thương mại một cách độc lập và thường xuyên “

. Vấn đề đặt ra  là phải xác định thương nhân nước ngoài như thế nào ? theo điều 81 khoản 1 (luật thương mại ):chủ thể nước ngoài là thương nhân và có tư cách pháp lý được xác định theo căn cứ pháp luật mà thương nhân đó mang quốc tịch.

–    Đối tượng của hợp đồng: là hàng hoá- phải được phép mua bán theo quy định của pháp luật.

–         Khách thể của hợp đồng: là hành vi di chuyển quyền sở hữu về hàng hoá từ bên xuất khẩu sang bên nhập khẩu.

–         Nguồn luật điều chỉnh hợp đồng NK: do các bên ký kết thoả thuận chỉ định để bổ xung cho những điều chưa được quy định chi tiết trong hợp đồng. Nguồn luật đó có thể là: Luật quốc gia bên ký kết ( như luật nước người bán,   luật nước người mua,   luật nơi ký kết hợp đồng…); Luật quốc tế ( như Incoterm 1990,   Incoterm 2000,   Quy tắc và thực hành thống nhất về tín dụng chứng từ UCP 400,   UCP 500…)

ồng

c. Phân loại hợp đồng ngoại thương .

       Hợp đồng mua bán ngoại thương được phân làm hai loaị là hợp đồng xuất khẩu và hợp đồng nhập khẩu.

c.1 Hợp đồng xuất khẩu .

* Loại hợp đồng này có thể là hợp đồng một chiều hoặc hai chiều

       Hợp đồng một chiều là hợp đồng mà doanh nghiệp ngoại thương chỉ có mua và trả tiền.

       Hợp đồng hai chiều là hợp đồng mà doanh nghiêp ngoại thương vưà mua,  vừa kèm theo bán hàng,  hay còn gọi là hợp đồng mua bán đối ứng.

* Phânloại:

–         Hợp đồng xuất khẩu trực tiếp doanh nghiệp ngoại thương sẽ trực kết ký kết hợp đồng với đối tác nước ngoài,   tự tổ chức thu gom nguồn hàng để xuất khẩu chịu mọi chi phí và với danh nghĩa của chính mình.

–         Hợp đồng uỷ thác xuất khẩu : theo hợp đồng này các đơn vị uỷ thác cho đơn vị ngoại thương xuất khẩu hàng hoá nhất định,  với danh nghĩa của doanh nghiệp ngoại thương nhưng chi phí là của nhà sản xuất.

–         Hợp đồng gia công hàng xuất khẩu : doanh nghiệp ngoại thương giao nguyên vật liệu hoặc bán thành phẩm cho các đơn vị nhận gia công nước ngoài,  và thoả thuận với họ về sản xuất gia công chế biến thành phẩm theo những yêu cầu như: kỹ thuật,  mẫu mã,  kích cỡ,  chất lượng được quy định trước. Sau khi doanh nghiệp ngoại thương nhận hàng để xuất khẩu thì phải trả tiền cho đơn vị nhận gia công nước ngoài.

– Hợp đồng liên kết xuất khẩu: Doanh nghiệp ngoại thương và một doanh nghiệp nước ngoài cùng bỏ vốn cùng các nguồn lực khác,  cùng chịu những phí tổn và rủi ro để sản xuất kinh doanh hàng xuất khẩu .

c.2 Hợp đồng nhập khẩu.

      Được phân làm hai loại sau:

–  Hợp đồng nhập khẩu trực tiếp : theo hợp đồng này doanh nghiệp kinh doanh xuất  nhập khẩu đứng ra ký kết hợp đồng nhập khẩu một loại hàng hoá nhất định nào đó,  để đáp ứng nhu cầu kinh doanh sản xuất của doanh nghiệp đó . Mọi chi phí do doanh nghiệp chịu.

– Hợp đồng nhập khâủ uỷ thác doanh nghiệp ngoại thương dưới danh nghĩa của mình ký kết hợp đồng nhập khẩu với nhà cung cấp nước ngoài mua một hoặc một số hàng hoá nhất định những hàng hoá này không phải nhập về để sản xuất kinh doanh cho công ty,  mà là cho một đơn vị đặt hàng nào khác nhờ nhập khẩu hộ chi phí cho quá trình nhập khẩu này sẽ do bên đặt uỷ thác chịu,  đơn vị nhập khẩu chỉ nhận được thù lao gọi là hoa hồng do bên đặt uỷ thác trả.

d. Nội dung chủ yếu của hợp đồng nhập khẩu.

Tuỳ thuộc vào tính chất,   đặc điểm của hàng hoá,  Hoặc tùy thuộc vào tập quán buôn bán giữa các bên,  mà nội dung của hợp đồng có thể khác nhau. Có những hợp đồng đưa ra rất nhiều những điều khoản,  điều kiện hết sức chặt chẽ và chi tiết,  nhưng có những hợp đồng lại chỉ đưa ra những điều khoản cơ bản nhất và hết sức đơn giản . Nhưng thông thường một hợp đồng mua bán hàng hoá quốc tế thường gồm hai phần là: những điều trình bầy (representations) và các điều khoản,  điều kiện (terms and conditions).

  • · Trong những phần trình bầy người ta ghi:

(1)                           số hợp đồng (contract no)

(2)                            địa điểm và ngày tháng ký hợp đồng

(3)                           tên và địa chỉ của các đương sự

(4)                           những định nghĩa dùng trong hợp đồng

(5)                            cơ sở pháp lý để ký kết hợp đồng: Đây có thể là hiệp định chính phủ,  nghị định thư,  chí ít người ta cũng đưa ra sự tự nguyện của hai bên khi tham gia kí kết hợp đồng .

Ví dụ: buyer agrees to buy and the seller agrees to sell the following commodity under the term and conditions stipulated below :

  • · Trong phần các điều khoản và điều kiện của hợp đồng bao gồm ba loại điều khoản: điều khoản thường lệ,  điều khoản chủ yếu và điều khoản tuỳ nghi.

–         Điều khoản thường lệ : là những điều khoản mà nội dung của nó đã được ghi trong luật,  các bên có thể đưa vào trong hợp đồng hay không nhưng mặc nhiên phải chấp nhận .

–         Điều khoản tuỳ nghi là những điều khoản mà các bên đưa vào hợp đồng,  có căn cứ vào sự thoả thuận giữa các bên và trên cở sở khả năng nhu câù của mỗi bên .

–         Điều khoản chủ yếu là những điều khoản bắt buộc phải có trong hợp đồng .

2. các điều khoản chủ yếu trong hợp đồng thương mại quốc tế.

a.         Điều khoản về tên hàng :

Tên hàng là điều khoản quan trọng  của mọi đơn chào hàng,  thư hỏi hàng,  hợp đồng và nghị định thư. Nó xác định chính xác đối tượng mua bán,  trao đổi. Vì vậy các bên luôn tìm cách diễn đạt chính xác tên hàng. Sau đây là một số cách thông dụng để biểu đạt tên hàng: ghi tên thương mại,  tên khoa học,   và tên thông dụng của hàng hoá sản xuất,  kèm theo địa phương sản xuất,  tên hãng sản xuất hoặc kèm theo công dụng của chúng …

  1. b.                 Điều khoản về phẩm chất .

Phẩm chất là điều khoản nói lên mặt chất của đối tượng-hàng hoá mua bán. điều kiên phẩm chất thể hiện những yêu cầu về mặt chất của hàng hoá như tính năng ( lý tính,  hoá tính,  tính chất cơ lý…) quy cách,  kích thước,  tác dụng…của hàng hoá đó. Các bên quan hệ của hợp đồng có thể thoả thuận lựa chọn việc xác định quy cách phẩm chất của hàng hoá theo một trong các cách thức sau đây :

–         Mua bán hàng hoá theo phẩm cấp hoặc  tiêu chuẩn: phương pháp này xác định phẩm chất hàng hoá dựa vào tiêu chuẩn chất lượng,  tiêu chuẩn phương pháp sản xuất,   chế biến,  đóng gói,  kiểm tra hàng hoá … ví dụ  iso 9000 TCVN … là cơ sở để xác định hàng hoá chất lượng .

–         Mua bán hàng hoá theo mẫu: phương pháp này xác định chất lượng hàng hóa trên căn cứ một số ít hàng hoá mà bên bán đưa làm mẫu hàng. Người bán phải có nghĩa vụ giao hàng cho người mua theo đúng mẫu. Mẫu hàng hoá sẽ là cơ sở để làm đối chứng với hàng hoá được giao,  nếu các bên thoả thuận áp dụng cách thức này thì mẫu sẽ phải bảo quản lưu giữ theo nguyên tắc chọn 3 mẫu như nhau cho bên bán,  bên mua và bên thứ 3 cất giữ,  tất cả các mẫu hàng đó đều phải có xác nhận của các bên,  được niêm phong và bảo quản đúng yêu câù kỹ thuật đối với mẫu.

–         Một số phương pháp khác: hàng hoá mua bán có thể được xác định phẩm chất qua quy cách hàng hoá(Specification),  hay chỉ tiêu đại khái quen dùng,  hay hàm lượng chất chủ yếu trong hàng hoá…

c.   Điêù khoản về số lượng:

     Điều khoản về số lượng cần ghi chính xác số lượng hàng hoá,  hoặc có thể ghi số lượng hàng hoá kèm dung sai. Do tính chất phức tạp của hệ thống đo lường được áp dụng trong thương mại quốc tế,  các bên ký kết cần phải thoả thuận chọn và áp dụng tên những đơn vị phổ biến và dễ hiểu để tránh những hiểu lầm đáng tiếc xẩy ra trong giao dịch của mình .

 Đối với đơn vị dùng tính số lượng thì tuỳ vào từng loại sản phẩm và tuỳ thuộc vào tập quán khác nhau,   ví dụ đối với sản phẩm đơn vị dùng để tính là viên,  vỉ,  lọ hộp,  chai,  mét tấn …

   Phương pháp quy định trọng lượng gồm: trọng lượng cả bì,   trọng lượng tịnh,  trọng lượng thương mại và trọng lượng lý thuyết .

Số lượng có thể được ấn định là một con số cụ thể,  song cũng có thể là con số phỏng chừng. Tức trong giao dịch có thể giao nhận theo một số lượng cao hơn hoặc thấp hơn số lượng quy định trong hợp đồng. Khoản chênh lệch là khoản dung sai về số lượng. Khoảng này thường được quy định trong các hợp đồng qua các cách ghi như: about( khoảng chừng),  approximately( xấp xỉ),  hoặc moreless( hơn kém),   hay +,   -(cộng trừ)…Nếu khoảng dung sai này không được ghi rõ ràng trong hợp đồng thì nó được hiểu theo tập quán buôn bán hiện hành đối với mặt hàng có liên quan.

d. Điều khoản về bao bì,  kí mã hiệu:

Trong điều khoản này,  các bên thường thoả thuận với nhau về yêu cầu chất lượng và giá cả của bao bì như: Chất lượng bao bì,  phương pháp cung cấp bao bì và giá cả bao bì nhằm bảo đảm cho lộ trình vận chuyển và bảo quản hàng,  đồng thời nâng cao tính hấp dẫn cho sản phẩm.

Chất luợng bao bì có qui định chung như phải phù hợp với phương thức vận tải,  với từng phương thức vận tải khác nhau thì có yêu cầu khác nhau về chất lượng bao bì. Trong thực tế đã hình thành tập quán quốc tế về chất lượng bao bì trong từng phương thức vận chuyển

Chất lượng của bao bì cũng có thể được quy định cụ thể về vật liệu làm bao bì,  về hình thức bao bì,  về kích cỡ,  số lớp và cách thức cấu tạo số lớp bao bì đó.

 Phương thức cung cấp bao bì có thể là: Bên bán cung cấp bao bì cùng với việc giao hàng cho bên mua,  hoặc bên bán ứng trước bao bì để đóng gói hàng hoá,  sau khi nhận hàng bên mua phải trả lại bao bì (áp dụng với bao bì hàng hoá có gía trị ) hay bên bán cung cấp bao bì đồng thời với việc giao hàng cho bên mua,  hay bên bán yêu cầu bên mua phải gửi bao bì đến trước để đóng gói sau đó mới nhận hàng.

Giá cả của bao bì có thể được xác định bằng cách tính luôn vào giá cả hàng hoá hay bên mua trả riêng hoặc tính như giá cả của hàng hoá.

 Quy định về ký mã hiệu hàng hoá đây là điều khoản nhằm tạo điều kiện cho việc giao nhận hàng hoá,  bốc dỡ hàng hoá được thuận tiện.

e.Điều khoản giá cả

       Các bên có thể xác định cụ thể trong hợp đồng giá cả của hàng hoá hoặc quy định cách xác định giá cả . Giá cả trong hợp đồng phải được biểu thị rõ về đơn giá,   tổng giá,  đồng tiền tính giá và đồng tiền thanh toán,  điều khoản bảo lưu về giá cả đề phòng rủi ro tăng gía kể từ khi hợp đồng được xác lập cho đến khi các bên thực hiện hợp đồng.

  + Về đồng tiền tính giá : giá cả trong buôn bán quốc tế có thể được thể hiện bằng đồng tiền của bên xuất khẩu,  nước nhập khẩu hoặc nước thứ 3 . thường thì các bên lợa chọn đồng tiền có tinhs quốc tế như USD…

   + Mức giá giá cả trong hợp đồng mua bán ngoại thương là giá quốc tế việc xuất khẩu thấp hơn giá quốc tế và nhập khẩu cao hơn giá quốc tế làm tổn hại đến doanh nghiệp và lơi ích quốc gia. Vì vậy trước khi ký kết hợp đồng các bên phải xác định theo các nguyên tắc  định giá quốc tế.

Có 4 phương pháp quy định giá như sau:

(1)   giá cố định( fixed price): giá cả được ký kết vào lúc ký kết hợp đồng và không được sửa đổi nếu không có sự thoả thuận khác

(2)   giá quy định sau: giá cả không được quy định ngay sau khi ký kết hợp đồng mua bán mà được xác định trong quá trình thực hiện hợp đồng

(3)   giá cả được xét lại ( revisabale price): giá đã được xác định trong lúc ký kết hợp đồng,  nhưng có thể được xem xét lại nếu sau này vào lúc giao hàng giá cả của hàng hoá đó giao động tới một mức nhất định thì hai bên có thể thoả thuận lại về điều kiện về giá hàng hoá.

(4)   Giá di động ( sliding scale prices ) ; là giá cả được tính toán dứt khoát vào lúc thực hiện hợp đồng trên cơ sở giá cả quy định ban đầu có đề cập đến những biến động về chi phí sản xuất trong thời kỳ thực hiện hợp đồng.

+Việc xác định giá cả hàng hoá luôn định rõ điệu kiện cơ sở giao hàng của hợp đồng đó. Để quy đổi giữa giá FOB và giá CIF được tính theo công thức sau:

       FOB= CIF -I – F = CIF -r. CIF (1+ N) – F

       I: là bảo hiểm

       F: là cước phí vận tải

       r: là suất phí bảo hiểm

       N: là % lãi dự tính

 Khi giá quốc tế là giá FOB,  quy dẫn về giá  CIF như sau:

       CIF = C +I + R = C +R. CIF. (1+N ) +F

       CIF – R. CIF (1+N) = C + F

       CIF = C+F/ (1- R(1+N))

C ; là giá vốn hàng hoá

+ Để khuyến khích,  hỗ trợ,  thưởng người mua bên bán thường dùng phương pháp giảm giá như: giảm giá do trả tiền sớm,  do thời vụ,  do mua khối lượng lớn…

f. Điều khoản về giao hàng

     Nội dung của điều khoản này bao gồm: thời hạn giao hàng,  địa điểm phương thức và những quy định giao hàng.

+ Thời hạn giao hàng là thời hạn mà bên bán phải hoàn thành nghĩa vụ giao hàng cho bên mua . Nếu các bên  không có thoả thuận gì thì thời hạn này cũng là lúc di chuyển rủi ro và tổn thất ( nếu có) của hàng hoá từ người bán sang người mua.Thời hạn này có thể là giao hàng có định kỳ( một ngày cố định hoặc là ngày cuố cùng của thời hạn giao hàng hoặc là một khoảng thời gian xác định.) hay là giao hàng ngay hoặc là giao hàng không định kỳ( sau khi nhận LC một số ngày hay khi nào xin được giấy phép xuất khẩu.

+  Địa điểm giao hàng: Địa điểm này luôn gắn chặt với phương thức chuyên chở hàng hoá và điều kiện cơ sở giao hàng ( được qui định trong Intercoms 90). Thông thường thì điều kiện này đã được xác định rõ trong điều kiện cơ sở giao hàng,  ví dụ: Trong hợp đồng qui định CIF Hải Phòng,  điều này cũng đồng nghĩa với việc giao nhận hàng sẽ diễn ra tại cửa khẩu cảng biển Hải Phòng.

+  Phương thức giao hàng: gồm các bước sau:

Giao hàng sơ bộ: Là bước đầu xem xét,  xác định ngay tại địa điểm sản xuất hoặc nơi gửi hàng,  sự phù hợp về chất lượng,  số lượng hàng hoá so với hợp đồng.

Giao nhận về số lượng,  chất lượng: kiểm tra chính xác tính phù hợp của hợp đồngtrtên phương diện số lượng và chất lượng hàng được giao.

Giao nhận cuối cùng: Là sự xác nhận rằng người bán đã hoàn thành nghĩa vụ giao hàng.

+ Có những qui định thường không được đưa vào nội dung của hợp đồng nhưng nó đã trở thành điều khoản thông lệ,  buộc các bên phải thực hiện như: Việc thông báo giao hàng,  trước khi giao hàng,  người bán thông báo là hàng đã sẵn sàng để giao hoặc đã đem ra cảng để giao. Người mua thông báo cho người bán những điều cần thiết để gửi hàng hoặc chi tiết của tàu đến nhận hàng. Sau khi giao hàng,  người bán vẫn phảỉ tiếp tục thông báo về tình hình hàng đã giao.

+ Một số quy định khác về việc giao hàng như có thể giao hàng từng đợt hoặc phải giao một lần,  cho phép chuyển tải hay chấp nhận vận đơn đến chậm…

g. Điều khoản về thanh toán

Đây là điều khoản cơ bản mà bất kỳ hợp đồng mua bán nào cũng đều phải có,  nó thường tiêu tốn mất nhiều thời gian công sức của các nhà thương lượng đàm phán và thường gây ra những vấn đề về tranh chấp giữa các bên.

Trong điều khoản này cần phải nêu được 3 nội dung sau:

+ Đồng tiền thanh toán: có thể là của bên xuất khẩu,  bên nhập khẩu,  hoặc nước thứ 3 . Đồng tiền thanh toán có thể không trùng với đồng tiền tính giá và lúc đó phải quy định mức tỷ giá thay đổi . ví dụ trong hợp đồng xuất khẩu gaọ cho Nhật Bản giá ghi trong hợp đồng là 2000 yên/ tấn,   nhưng trong điều khoản thanh toán hợp đồng lại quy định trả tiền bằng USD,  tỷ giá theo quy định của ngân hàng nhà nước Việt nam vào thời điểm giao hàng .

+ Thời hạn thanh toán; là thời hạn thoả thuận để trả tiền trước,  ngay hoặc sau khi giao hàng.

Trả tiền ngay theo tập quán quốc tế thì đây là việc thanh toán trước lúc hoặc trong lúc người xuất khẩu đặt chứng từ hàng hoá hoặc đặt bản thân hàng hoá dưới quyền định đoạt của người mua. Thường thì trong hợp đồng nêu rõ khi nào trả tiền ngay.

Trả tiền trước là việc người mua giao cho người bán toàn bộ hoặcmột phần tiền hàng trước khi ngươì bán đặt hàng hoá dưới quyền định đoạt của ngượi mua. Khoản ứng trướcthường mang tính tín dụngmà người mau cấp cho người bán.

Trả tiền sau: Sau khi giao hàng một thời gian nhất định,  người nhập khẩu mới trả tiền cho người xuất khẩu. Theca chất đây là khoản tín dụng người bán câp cho người mua.

+ Phương thức trả tiền : xuất phát từ việc bảo vệ quyền lợi của mình,  các bên có thể sử dụng một trong các phương thức sau:

Phương thức trả tiền mặt (cash payment )

Phương thức chuyển tiền: chuyển tiền bằng thư(MT-Mail Transfer),  chuyển tiền bằng phiếu (DT-Draft Transfer),  chuyển tiền bằng điện (TT-Telegraphic Transfer).

Phương thức thanh toán nhờ thu: là phương thức thanh toán trong đó người bán,   sau khi giao hàng hoá hoặc dịch vụ,   uỷ thác cho ngân hàng thu hộ tiền hàng hoá hoặc dịch vụ đó. Gồm có hai phương thức nhờ thu:

+ Nhờ thu phiếu trơn (Clear collection).

+ Nhờ thu kèm chứng từ (Documentary collection).

Phương thức tín dụng chứng từ: đây là một sự thoả thuận,   trong đó một ngân hàng (gọi là ngân hàng mở thư tín dụng) theo yêu cầu của khách hàng (người xin mở thư tín dụng) sẽ trả một số tiền nhất định cho người khác (người hưởng lợi số tiền của thư tín dụng) hoặc chấp nhận hối phiếu do người này ký phát trong phạm vi số tiền đó khi người này xuất trình cho ngân hàng một bộ chứng từ thanh toán phù hợp với những quy định đề ra trong thư tín dụng.

Thư tín dụng có thể trả tiền ngay hoặc trả tiền sau hoặc có thể chuyển nhượng cho người thư ba.

Điều kiện bảo đảm hối đoái: do sự biến động giá cả các đồng tiền nên để tránh rủi do có thể ra,   các bên thường thoả thuận những điều kiện đảm bảo hối đoái. Có thể điều kiện bằng vàng hoặc là điều kiện bảo đảm ngoại hối.

Điều khoản về xử lý tranh chấp: phần này quy định rõ trong hợp đồng (sau khi có sự đồng ý của hai bên ký kết) rằng tranh chấp xử lý ở đâu,   theo nguồn luật hay tập quán nào,   do trọng tài kinh tế quốc tế nào xử,   cách giám định địa điểm giám định và cơ quan giám định,   bồi thường như thế nào.

 h. điều kiện cơ sở giao hàng.

Điều kiện cơ sở giao hàng quy định những cơ sở có tính nguyên tắc của việc giao nhận hàng hoá giữa bên bán với bên mua. Những cơ sở đó là:

– Sự phân chia các trách nhiệm tiến hành việc giao nhận hàng giữa bên bán và bên mua như: Thuê mướn phương tiện vận tải,   lưu cước,   bốc hàng,   dỡ hàng,   mua bảo hiểm,   khai hải quan,   nộp thuế xuất nhập khẩu..

–  Phân chia các chi phí về giao hàng như: các chi phí về chuyên chở hàng,   chi phí bốc hàng,   chi phí dỡ hàng,   chi phí lưu kho,   chi phí mua bảo hiểm,   tiền thuế…

–  Phân định sự di chuyển những rủi ro,   và tổn thất của hàng hoá từ bên bán sang bên mua. Hiện nay còn tồn tại một số tập quán buôn bán quy định về điều kiện cơ sở giao hàng khác nhau. Song thông dụng nhất vẫn là Incoterms 1990 (hiện nay là Incoterms 2000 song chưa sử dụng phổ biến).

Trong Incotermas 1990 có một số nhóm điều kiện giao hàng sau:

Advertisements

About svktclub

svktclub nhận viết thuê luận văn,báo cáo,chuyên đề tốt nghiệp
Bài này đã được đăng trong Luận văn, chuyên đề, khóa luận và được gắn thẻ , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s